Năm mươi thước thâm lam_C59


 Năm mươi thước thâm lam_C59

Edit:Qu33njc3

Từ nhà Cao Đông Thành quay về, Vương thúc liền hỏi Tứ Phương, “Chuyện sao rồi ?”

 

Tứ Phương vuốt mi tâm, mệt mỏi nói, “Không tốt “

 

Về phần không tốt thế nào,anh cũng không muốn nói tỉ mỉ.

 

Vương thúc lại hỏi, “Lại Văn lúc nào thì có thể quay về với chúng ta ?”

 

Tứ Phương một tay ôm đầu, một tay chống lên bàn không nói gì. Đôi mắt như đang nhìn chằm chú vào một nơi nào đó, khuôn mặt buồn bã nhưng không hề mang vẻ tức giận .

 

Vương thúc chưa bao giờ nhìn thấy anh như vậy, cho dù ở thời điểm gian khổ nhất .

 

Vương thúc biết anh hôm nay đã trải qua một chuyện cực kỳ khổ sở, ông chỉ có thể trấn an vỗ vào bờ vai của anh  ”Tứ Phương, cố lên .”

 

Tứ Phương đột nhiên ngẩng đầu lên, “Không có việc gì, tôi không sao. Tôi bây giờ phải lập tức quay về Vĩnh Châu, mọi người ở đây phải quan sát động tĩnh chỗ Lại Văn, không được để xảy ra chuyện gì  .”

 

Vương thúc lo lắng hỏi, “Cậu trở về làm gì ? Cậu không ở đây chờ Lại Văn nữa sao?”

 

“Tôi cần trở về xử lý một số việc, sau khi xong việc tôi sẽ quay trở lại .”

 

Vương thúc hỏi thêm  ”Tứ Phương cậu rốt cuộc muốn làm cái gì? Nếu cậu không nói cho tôi biết, tôi sao có thể yên tâm để cậu một mình trở về chứ?” Hiện tại cảm xúc của Tứ Phương vẫn chưa bình tĩnh , cho nên ông rất lo lắng anh sẽ xảy ra chuyện gì.

 

“Vương thúc chú cứ ở đây , chăm sóc Lại Văn, tôi rất lo lắng cho cô ấy , tôi không muốn cô ấy xảy ra chuyện lần nữa .”

 

“Nhưng mà ?”

 

“Cứ như vậy đi, tôi trở về làm một số việc, mà việc này chú cũng giúp không giúp được tôi đâu , chú yên tâm đi, tôi sẽ không làm gì quá nguy hiểm đâu, dù sao Lại Văn vẫn đang ở trong tay hắn .”

 

Vương thúc bất đắc dĩ thở dài, ông vẫn không khuyên được anh .”Lại Vũ thì làm sao ?”

 

Tứ Phương nói, “Cứ để hắn ở Đông hải, có lẽ sẽ có lúc dùng đến hắn.”

 

Bão táp phát sinh vào buổi sáng ba ngày sau.

 

Buổi sáng ngày hôm đó đủ loại tin tức liền đập vào mắt Vương thúc . Thành phố Đông Hải phát hành một lượng lớn 《tạp chí điện ảnh Đông hải》, độ dài tin tức giải trí đưa tin về các vụ bê bối của Cao Đông Thành ,ông chủ của công ty giải trí Đông Thành . Tin tức bắt đầu nói về mọi chuyện từ khi hắn ra đời  , đến tin tức hắn hít thuốc phiện, chơi gái thứ nào cũng thông thạo, phong lưu hoa tâm, danh sách những người phụ nữ bị hắn chơi đùa qua được liệt kê một hàng thật dài .

 

Nếu chỉ có một nhà truyền thông buộc tội Cao Đông Thành thì không phải nói, nhưng kỳ lạ là, rất nhiều nhà truyền thông đều đăng tin như vậy , với vô số đầu đề khônh thể tưởng tượng được,  cực kỳ hấp dẫn ánh mắt người đọc.

 

Đầu để một tờ báo 《một vòng Đông hải》có viết  ”Vạch trần những bí mật đằng sau hào quang và sự phong lưu của một ông chủ lớn , hút một lượng thuốc phiện quá lớn làm hại chết cha mình “, thời điểm Cao Đông Thành còn trẻ anh ta đã nghiện hút thuốc phiện , tự mình coi trời bằng vung, làm cha mình tức chết . Sau đó chạy đến Mỹ, sống một cuộc sống hết sức thối nát.

 

Đầu để tờ báo 《Tuần san giải trí》 lại viết  ”Vạch trần một phú hào nửa đêm đến bệnh viện “, nội dung viết về chuyện Cao Đông Thành chơi qua phụ nữ , yêu thích 3P, từng có một lần nửa đêm ngày lễ tình nhân lại bị đưa đến bệnh viện , hóa ra là do làm những động tác có tính chất kỳ quặt , khiến thân thể co rút, tin tức sinh động như thật, có ngôn ngữ có hình ảnh , chứng cứ rõ ràng  , khiến độc giả muốn ngừng xem mà không được.

 

《new 8  》 đưa tin hắn ra tay hào phóng, vì tình nhân mà tiêu tiền không chút nương tay, châu báu , xe đẹp, biệt thự , muốn cái gì có cái đó,  báo chí còn làm một bản thống kê, nói hắn ở trên người phụ nữ chi một khoảng chừng hơn mười triệu.

 

《giới giải trí 》 đưa tin tình sử hắn và một mỹ nữ điện ảnh nào đó, đại để  kể lại chuyện hắn chơi đùa mỹ nữ kia như thế nào , bội tình bạc nghĩa như thế nào, cuối cùng mỹ nữ kia đành nuốt hận tự sát trước cửa nhà Cao Đông Thành.

 

Đây là số phát hành lớn của các nhà truyền thông, còn có một số tạp chí nhỏ khác , tất cả các nhan đề đều lấy Cao Đông Thành làm trung tâm , thậm chí trên diễn đàn internet của thành phố Đông hải, chuyện bê bối Cao Đông Thành được cộng đồng người truy cập bàn tán rất sôi nổi , đột ngột trong khoảng thời gian ngắn Cao Đông Thành bị ý kiến công chúng đẩy đến đỉnh điểm.

 

Vương thúc sau khi xem xong tin tức , đã hiểu rõ vấn để ,chuyện này khẳng định là do Tứ Phương làm  ,anh quay về Vĩnh Châu khẳng định là để làm chuyện này .

 

Bây giờ Cao Đông Thành bị nước miếng người dân đổ lên đầu , Vương thúc không biết bước tiếp theo phản ứng của hắn ta sẽ như thế nào , dù sao Cao Đông Thành cũng sinh ra trong gia đình cán bộ cao cấp, Vương thúc có chút lo lắng Tứ Phương cũng sẽ bị liên lụy. Ông lập tức gọi điện thoại cho Tứ Phương, nhưng lại không có ai nhận máy . Vương thúc cố gắng vài lần , người nhận máy lại là  Tiểu Thạch.

 

Vương thúc vội hỏi “Xảy ra chuyện gì rồi ? Tứ Phương đâu?”

 

Tiểu Thạch nói, “Ngài đừng lo lắng, Tứ Phương không có chuyện , chỉ là mệt mỏi quá mà thôi, cậu ấy mấy ngày này vẫn chưa ngủ ,bây giờ mọi chuyện đã được xử lý tốt cậu ấy đi ngủ rồi.

 

Vương thúc hỏi, ” Chuyện của Cao Đông Thành là do Tứ Phương làm hả?”

 

Tiểu Thạch nói, “Đúng vậy, cậu ấy về Vĩnh Châu, bắt chúng tôi thu mua mấy nhà truyền thông ở thành phố Đông Hải, thời gian gấp như vậy, việc thu mua cực kỳ khó khắn , lại phải chi ra rất nhiều tiền a, nhìn một số tiền lớn như vậy bỏ ra , thật sự là đau lòng a, lão Hạ cực kỳ tức giận , nhưng Tứ Phương lại không để ý đến.”

 

Vương thúc cũng không biết làm sao , “Đúng vậy, chúng ta không ai có thể khuyên cậu ấy được ,chuyện liên quan đến Lại Văn, Tứ Phương rất kiên quyết.”

 

Tiểu Thạch cảm thán, “Mấy ngày nay tôi mới biết một mặt khác của Tứ Phương, khó mà có thể nói rõ được , chuyện thu mua chỉ cần chúng tôi đưa ra dị nghị, cậu ấy đều đưa ánh mắt lạnh lẽo có thể giết chết người , người phụ trách công ty chứng khoán và công ty đầu tư, còn có kế toán, kiểm toán , mọi người trong bang có cả tôi nữa , chúng tôi mấy ngày nay đều không có ngủ , mọi tư liệu phải xem qua , xử lý hợp đồng, phân tích các điều khoản, cơ hội nghỉ ngơi một chút cũng không có. Hôm nay rạng sáng mới xử lý xong mọi chuyện, tất cả mọi người đều ngã chỏng vó nằm ở ngủ trong phòng họp hết đấy , di động Tứ Phương đặt ở trên bàn, tôi ở gần nhất nên mới bị chú đánh thức .”

 

Vương thúc nghe hắn nói như vậy, biết đây là phong cách Tứ Phương cho tới nay, chỉ là trước kia không có vấn đề gì liên quan đến Lại Văn, nên anh mới không biểu hiện rõ ràng như vậy mà thôi.”Quấy rầy cậu nghỉ ngơi , nhưng mà có một việc, muốn cậu nhắc nhở Tứ Phương một chút, cha mẹ Cao Đông Thành, vẫn có chút bối cảnh ,cậu bảo cậu ấy phải chú ý một chút.”

 

Tiểu thạch nói, “Bây giờ rất nhiều chuyện đã không còn kịp nữa rồi, còn có một việc chưa có nói cho chú , Tứ Phương đã cùng người phụ trách công ty chứng khoán ,công ty đầu tư mở một cuộc họp  ,nếu không có gì bất ngờ xảy ta , mấy ngày nữa cổ phiếu công ty Cao Đông Thành sẽ hạ thấp , Tứ Phương bọn họ nhất định sẽ mua lại số cổ phiếu đó,  ít nhất cũng sẽ trở thành đại cổ đông thứ hai của công ty giải trí Đông Thành, tôi nghe bọn họ vẫn thường xuyên liên hệ với các cổ đông nhỏ thuộc công ty giải trí Đông Thành, trở thành đại cổ đông thứ hai cũng không phải không có khả năng, chú có biết đến lúc đặt biệt , Tứ Phương nhất định sẽ dùng thủ đoạn đặt biệt .”

 

Vương thúc lo lắng nói, “Chúng ta bây giờ thật vất vả mới ngồi vào vị trí lão đại của Vĩnh Châu một lần nữa, nếu bởi vì chuyện của Cao Đông Thành mà liên lụy đến Tứ Phương, thì thật sự là phiền toái đấy .”

 

Tiểu Thạch lại không lo lắng chuyện này, “Cha của Cao Đông Thành đã chết nhiều năm , căn cơ phía trên đã mất đi nhiều  , mẹ hắn mười năm trước đã lui về sau , cũng đã ngoài tầm tay với a, huống hồ Tứ Phương đang chiếm giữ chính là Vĩnh Châu.”

 

Vương thúc thở phào nhẹ nhõm, “Hy vọng là như thế đi.” Cũng chỉ có thể hy vọng như thế.

 

Cùng buổi sáng hôm nay, Cao An An đã bị một đống chuyện bê bối của Cao Đông Thành làm cho choáng váng. Cao Đông Thành ở trên bàn cơm đã không giữ  nổi bình tĩnh , chiếc đũa trên tay và chén bát đều bị hắn đập nát , hắn hướng Chu Quân hét lớn , “Còn tờ báo gì nữa? Tìm về hết đây cho tôi …”

 

Tức giận cũng như không, chuyện xấu bí mật của hắn giống như vi rút cảm cúm, một khi đã phát ra thì sẽ nhanh chóng bị lây lan.

 

Điểm tâm cũng không ăn, ba người lập tức tiến đến công ty, ở trên xe, Cao Đông Thành nhịn lửa giận xuống, hắn nhỏ giọng oán giận với Cao An An, ” Những tin tức không biết ai đã viết nó? ? Đem tôi viết loạn như vậy, người không biết  còn tưởng rằng tôi còn lợi hại đến vậy ,nhưng những ngươi biết bệnh tình của tôi ,  mười mấy năm bị bệnh tiểu đường loại 1, tôi đã càng ngày càng không quan tâm đến chuyện tình dục ,  một năm có thể có vận động vài lần trên giường cũng đã không tệ rồi …”

 

Cao An An đỏ mặt , đề tài này có vẻ tiêng tư ,cô không dám nói tiếp. Cô đối với bệnh này quả thật là có chút hiểu biết, y học cũng đã giải thích phản ứng của chứng bệnh như vậy, nhưng là cô cũng không biết cụ thể bệnh của hắn như thế nào, bởi vì phụ nữu bên người hắn nhiều như vậy, ai biết thật hay giả đây ?

 

Cao Đông Thành nhìn Cao An An không nói thêm , cũng không nói về vấn đề xấu hổ kia nữa , chủ yếu là hắn sợ hình tượng của hắn trong lòng nàng sẽ nhanh chóng xấu đi .

 

Đến công ty, Cao Đông Thành liền lập tức triệu tập người phụ trách tất cả các ngành mở hội nghị khẩn cấp. Hắn bình tĩnh ngồi ở  vị trí chủ tọa , mỗi một quản lí các ngành đều nơm nớp lo sợ.

 

“Các ngành báo cáo một chút tình huống trước mắt đi.” Chu Quân nói.

 

Bộ phận tuyên truyền kế hoạch lên tiếng trước, “Hôm nay buổi sáng vừa vào phòng , nhân viên phải làm việc rất căng thẳng chủ yếu là nhận điện thoại, tất cả phóng viên gọi điện thoại tới đều hỏi phản ứng của chúng ta, trước mắt chúng tôi chỉ trả lời cho có lệ , kế tiếp nên đáp lại như thế nào, chúng tôi cần chỉ thị của Cao tiên sinh.” Dù sao chuyện này cũng quan hệ đến danh dự giá trị con người của ông chủ , nhân viên cũng không dám tùy tiện đáp lại.

 

Cao Đông Thành mặt không chút thay đổi gật gật đầu, nhìn về phía  người lên tiếng kế tiếp.

 

Quản lý nghệ sĩ Gavin nói, “Lúc trước chuyện của Lý Mẫn Nhiên, công chúng đối hình tượng công ty chúng ta đã có ý chửi bới, chuyện hôm nay, chỉ tăng thêm , hiện tại tổ phim truyền hình chưa có phản ứng gì nhưng tổ điện ảnh , bởi vì lo lắng đến vấn đề chiếu phim, cho nên có vẻ cẩn thận hơn , trước kia họ đã đáp ứng dùng nghệ sĩ của chúng ta , buổi sáng hôm nay lại gọi điện thoại tới muốn chờ một thời gian,  có lẽ lo lắng tình huống phát sinh sẽ ảnh hưởng đến bộ phim điện ảnh.”

 

Cao Đông Thành không nói chuyện, nhìn thoáng qua bộ phận đầu tư kinh doanh. Người phụ trách bộ phận đầu tư kinh doanh vội vàng nói, “Bây giờ còn chưa bắt đầu phiên giao dịch, nhưng có thể đoán được, sau khi bắt đầu phiên giao dịch, cổ phiếu công ty giải trí Đông Thành nhất định sẽ hạ xuống , hơn nữa cổ đông nhỏ chúng ta hai ngày nay có chút biến động, chúng tôi lo lắng có người mua vào hàng loạt .”

 

Tất cả tin tức đã được sắp xếp lại,  mục tiêu và phương hướng đã cực kỳ rõ ràng. Cao Đông Thành xoa mặt, vung tay lên, “Tan họp “

 

Mấy người phụ trách rất nhanh dọn dẹp tư liệu một chút, nhanh chóng đi ra phòng họp. Cao An An nhìn Cao Đông Thành thâm trầm ngồi ở vị trí chủ trì , vẫn mãi không nhúc nhích, cô lo lắng hỏi, “Cao tiên sinh, tôi pha cà phê cho anh nhé .”

 

Cao Đông Thành khoát tay, “cô đi làm việc của mình đi.”


Năm mươi thước thâm lam_C58


Năm mươi thước thâm lam_C58

Edit;Qu33njc3

Buổi tối ngày hôm sau, Tứ Phương tự mình lái xe đến nhà Cao Đông Thành, ngồi ngay ghế sau là Lại Vũ. Sau khi Tứ Phương có một cuộc nói chuyện đàng hoàng với hắn , Lại Vũ cuối cùng đáp ứng đóng vai một người anh trai tốt của Lại Văn .

 

Tứ Phương cùng Lại Vũ đến khu biệt thự của Cao Đông Thành, người tới tiếp đón họ là Chu Quân, Cao An An đi ngay phía sau Chu Quân, chăm chú nhìn vào người đi bên cạnh Tứ Phương .

 

Lại Vũ vừa thấy Cao An An thì biết đây là Lại Văn, hắn xem như đã nhìn thấy Lại Văn lớn lên , đối với mỗi chi tiết trên khuôn mặt cô hắn rõ như lòng bàn tay, trên thế giới này dù có dùng kỹ thuật chỉnh dung tinh vi cũng không thể nào sửa giống như cô được . Hắn kích động bước lên phía trước, muốn đến gần Lại Văn hơn , lại bị Tứ Phương một giữ chặt lại , Lại Vũ quay đầu muốn bỏ ra, lại bị Tứ Phương kéo lại,  Tứ Phương nhìn Cao An An cười nói, “Lại Văn, đây là Lại Vũ, hắn là anh trai của em, em có một chút ấn tượng gì hay không?”

 

Cao An An lắc đầu, “Cái gì cũng không nhớ rõ.”

 

Tứ Phương ôn nhu nhìn cô , không nhớ cũng tốt, hy vọng cô chỉ nhớ lại những gì cô muốn nhớ .

 

Cao An An còn thấy anh nhìn mình thì có chút ngượng ngùng, cô thoáng cúi đầu cho chỉ đường cho anh , “Nhà ăn ở bên cạnh, xin hãy theo tôi .” Sau đó cô đi trước dẫn đường cho anh .

 

Ngồi vào bàn , Tứ Phương nâng tay xem đồng hồ, đã bảy rưỡu tối , vì sao không thấy Cao Đông Thành?

 

Một người hầu đi tới hỏi Cao An An, “Khi nào thì dọn cơm?”

 

Cao An An mới từ công ty về, sau khi về cũng không thấy Cao Đông Thành đâu , cô hỏi Chu Quân, “Cao tiên sinh đi đâu rồi  ? Lúc nào thì trở về?” Ngày hôm qua hắn còn mời khách, sao bây giờ lại không thấy một bóng người thế này ?

 

Chu Quân còn chưa kịp nói gì, chợt nghe thấy phía cửa truyền đến tiếng nam nữ trêu đùa, giọng nói uốn éo không ngừng làm nũng của một cô gái, mà người đàn ông lại dường như chịu không nổi sự hờn dỗi của cô , liên tục đáp ứng tất cả yêu cầu của cô .

 

Tiếng nói đang hướng đến nhà ăn, Chu Quân nhìn Cao An An, Cao An An như hiểu rõ cười cười, cùng Chu Quân đứng lên.

 

Người tới đúng là Cao Đông Thành, còn cô gái không ngừng làm nũng bộ dáng nhu ngược dựa vào người Cao Đông Thành là Mandy.

 

Cao Đông Thành cười hớ hớ nói, “Hạ tiên sinh đã đến rồi sao ? Không thể tiếp đón từ xa.”

 

Tứ Phương nhếch miệng, “Khách khí rồi “

 

Cao Đông Thành nhìn Lại Vũ đứng bên cạnh Tứ Phương, “Vị này chính là Lại Vũ ?”

 

Tứ Phương gật đầu, Lại Vũ mặt không chút thay đổi nhìn Cao Đông Thành, biểu tình vui mừng không thể nói rõ .

 

Cao Đông Thành không thèm để ý đến Cao An An ,ngồi xuống vị trí bên cạnh, Chu Quân cùng Cao An An nhìn thấy hắn ngồi xuống, cũng lần lượt ngồi xuống.

 

Lúc này Mandy lấy tay kéo Cao An An đứng lên, “Cô đến phòng bếp xem đồ ăn đã nấu  xong chưa .” Cô ta yêu kiều ngang ngược nói.

 

Tứ Phương đột nhiên thẳng đứng dậy, trừng mắt nhìn cô ta .

 

Tay Cao An An bị Mandy nắm chặt nên hơi đau, cô cắn chặt răng, không nói gì, xoay người chuẩn bị đến phòng bếp .

 

Cao Đông Thành cùng Tứ Phương đồng thời gọi cô , “An An” “Lại Văn “

 

Cao Đông Thành giành trước đứng lên giữ tay cô “Lại đây.”

 

Hắn đá vào mông Mandy, “Cút lên lầu đi “

 

Mandy nước mắt lưng tròng nhìn Cao Đông Thành, “Honey, người ta muốn ở đây mà .”

 

Chỉ nghe Cao Đông Thành hét lớn một tiếng, “Cút lên  ”

 

Ngay cả Cao An An cũng nhịn không được tun rẩy một chút .

 

Mandy ủy khuất ngậm miệng, ủ rũ nhường lại vị trí , đi lên lầu.

 

Cao Đông Thành vừa lòng , hắn ấn Cao An An ngồi xuống ghế, phân phó người hầu, “dọn cơm đi.”

 

Tứ Phương nhìn cảnh này, sắc mặt âm trầm, Cao Đông Thành người này thật sự hỉ nộ vô thường, vừa mới cùng người phụ nữ kia nhu tình mật ý, đảo mắt đã coi cô ta như giày dép ném đi , hắn cũng không đá Lại Văn như vậy chứ ? Còn có mấy cô tình nhân bên người Cao Đông Thành nữa , xem ra là không thiếu người bắt nạt Lại Văn. Tứ Phương càng thêm hạ quyết tâm, Lại Văn tuyệt đối không thể ở lại bên người Cao Đông Thành, Lại Văn là bảo bối của anh , sao lại để cô phải chịu loại ủy khuất như vậy chứ.

 

Thừa lúc chờ người hầu bưng thức ăn lên, Cao Đông Thành hỏi Cao An An, ” chuyện Lý Mẫn Nhiên đã xử lý thế nào rồi ?”

 

Cả ngày hôm nay Cao An An đều lo lắng xử lý chuyện này, “Qua hai ngày nữa mới có thể nhìn thấy hiệu quả.”

 

Cao Đông Thành nhiều bệnh, Cao An An thấy hắn hôm nay sẽ không đến công ty, không nghĩ tới hôm nay không những không đi, còn cẩn thận liên lạc với nguời bên đó , chuyện của Lý Mẫn Nhiên, Cao An An cũng không biết phương pháp xử lý của cô đúng hay không, trong lòng cũng không chắc chắn, muốn ngay lúc này báo cáo lại với Cao Đông Thành.”Ngài lúc nào thì đến công ty?”

 

Cao Đông Thành nói, “Ngày mai đi” người khác chắc chắn sẽ nghĩ hắn cùng tình nhân đi ra ngoài lêu lổng , thật ra sáng sớm hôm nay hắn phải đi Vĩnh Châu một chuyến , thân phận bối cảnh của An An, hắn muốn đích thân xác nhận một lần .

 

Mà Cao An An lại không biết chuyện này, cô đã có câu trả lời rõ ràng, trọng trách đè nặng trong lòng cuối cùng đã thả lỏng . Bỗng cô nhớ Cao Đông Thành còn chưa tiêm thuốc, vội vàng đứng dậy, đến phòng bên cạnh  chuẩn bị thuốc .

 

Sau khi chuẩn bị xong, cô đến bên người Cao Đông Thành nhìn hắn nói, “Cao tiên sinh, thuốc đã chuẩn bị xong ,mời về phòng, tôi sẽ giúp ngài tiêm thuốc  ”

 

Cao Đông Thành đứng lên, Cao An An đi ngay sau hắn. Cô đang chuẩn bị đóng cửa lại thì Cao Đông Thành bỗng ngăn cô lại , “Đừng đóng cửa , cũng không phải bệnh gì ám muội  , hôm nay rất nhiều khách đến , cứ để cửa mở đi .”

 

Cao An An thoáng khó hiểu, bình thường mỗi lần cô quên đóng cửa, Cao Đông Thành nhất định sẽ nhắc nhở cô , hắn là một người không thích lộ khuyết điểm trước mặt người khác . Nhưng bây giờ hắn đã nói như vậy , cô cũng không quản .

 

Lúc này bên cạnh nhà ăn, vị trí Tứ Phương đàng ngồi , vừa vặn có thể nhìn thấy rõ ràng tình hình bên trong, lúc Lại Văn chuẩn bị đóng cửa, trong lòng Tứ Phương thật sự rất lo lắng , tuy cửa không đóng lại nhưng nhìn thấy cảnh đó , trong lòng anh không khỏi cũng cảm thấy khó chịu.

 

Chỉ thấy Cao Đông Thành cởi quần áo trong ra một nữa , ngồi thả lỏng trên sô pha, Lại Văn ngồi trên đất, đầu tiên là sát trùng kim tiêm bằng cồn, sau đó dùng một tay đem kim tiêm vào vị trí đã định , một tay giữ tay hắn, một tay đưa ống tiêm nghiêng khoảng 45 độ tiêm thuốc ,thoáng dừng lại, sau đó lưu loát rút kim .

 

Vẻ mặt cô chuyên chú, động tác lưu loát, chuyện như vậy, cô làm không phải chỉ một hai lần .

 

Sau khi tiêm thuốc xong cô lại giúp Cao Đông Thành mặc lại áo , vào phòng vệ sinh cầm khăn ướt đưa cho Cao Đông Thành để hắn lau tay.

 

Trong lúc này không khí bên trong nhà ăn lộ vẻ khẩn trương. Ánh mắt Tứ Phương và Lại Vũ vẫn không ngừng nhìn động tĩnh ở bên trong . Tứ Phương hai tay nắm chặt, vẻ mặt càng ngày càng âm trầm. Nhìn Lại Văn cẩn thận chiếu cố một người đàn ông khác như vậy, cùng một người đàn ông khác thân mật như vậy, trong lòng anh cực kỳ phẫn nộ cùng ghen tị, giống như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt tim gan anh . Nhưng Lại Văn hiện tại đã muốn như vậy , anh có thể làm gì bây giờ, chỉ có thể nhẫn, liều mạng nhẫn.

 

Cao Đông Thành sau khi sửa sang lại quần áo thì đến trước bàn ăn ngồi xuống, “Chê cười rồi , tôi đây là bệnh cũ, cũng không thể tốt lên được , cứ phải sống như vậy.”

 

Vẻ mặt Tứ Phương căng lại , cũng không có đáp lại thái độ giả khách khí của hắn .

 

Cao Đông Thành tươi cười không thay đổi nói, “Tôi chiêu đãi không chu toàn rồi , mọi người đều đã đói bụng cả rồi, xin mời dùng bữa .”

 

Nói xong gắp một miếng cá rắc tiêu bỏ vào bát cơm của Cao An An .

 

Tứ Phương cười lạnh một tiếng, nói, “Lại Văn không ăn tiêu cay “

 

Cao Đông Thành sửng sốt, hắn hỏi Cao An An, “Cô không ăn tiêu sao?”

 

Cao An An nhếch miệng, chẳng lẽ cô trước kia không ăn tiêu sao ? Chính cô cũng không biết a. Lúc Cao An An mới đến Cao gia, bị đám nữ nhân kia dùng hạt tiêu hại không chỉ một hai lần, cô cũng thành thói quen, bây giờ các loại hạt tiêu cô cũng có thể ăn, không có ăn kiêng gì.

 

“Tôi ăn được tiêu ” Cao An An trả lời ,sau đó vụng trộm liếc nhìn Tứ Phương một cái, anh đang nhìn cô , môi hơi mím lại  , Cao An An không đành lòng bỏ thêm một câu, “Hiện tại, hiện tại ăn được”

 

Dưới cái nhìn nóng bỏng của Tứ Phương Cao An An chỉ đỏ mặt cúi đầu ăn, đây là tâm ý Cao Đông Thành, tốt xấu gì cũng phải ăn hết , từ trước tới giờ hắn cũng chưa bao giờ gắp đồ ăn cho cô  . Một bàn ăn lớn như vậy , là vì bình thường không có mấy người khách, Cao Đông Thành lại hay cùng ăn cơm cùng với đám phụ nữ kia . Cao An An cũng bị chỉ định ăn cơm cùng bọn họ , mấy người phụ nữ liền nhân cơ hội đó không ngừng công kích cô ,  mỗi lần như vậy , Cao Đông Thành cũng chỉ vui vẻ cười ha ha, cũng chưa bao giờ có ý định giúp cô,  ngược lại càng thêm trợ giúp bọn họ .

 

Cao An An sau khi ăn xong miếng cơm lại vội gấp thức ăn cho Cao Đông Thành. Hôm nay bởi vì có khách đến , đầu bếp làm thức ăn hơi nhiều,  nhưng Cao Đông Thành cũng chỉ có thể ăn vài miếng . Cô chọn lấy mấy thứ hắn có thể ăn , chỉ là một ít rau dưa, sau đó đặt ở trước mặt hắn. Cô làm mọi việc thật sự là rất thuần thục , trước kia khi cô làm quản gia,mọi việc của Cao Đông Thành đều do cô sắp xếp , tuy rằng hiện tại đi làm ở công ty, nhưng cuộc sống của Cao Đông Thành, cô vẫn không ngừng làm tốt.

 

Cao Đông Thành nói, “cô cũng ăn đi.” Sau đó quan tâm đến những người khác, “Mọi người không cần khách khí.”

 

Lại Vũ động đũa vài lần, Tứ Phương lai chưa động một lần , anh biết Cao Đông Thành làm mọi việc chính là muốn anh nhìn thấy  , muốn anh thấy Lại Văn đối với hắn ta tốt đến thế nào ? thấy hai người thân mật đến thế nào ?  Không, không cần nghĩ,  mọi suy nghĩ bây giờ chỉ làm lòng anh thêm bối rối,  Tứ Phương xốc lại tinh thần, bây giờ anh sẽ chờ Cao Đông Thành ăn xong, sẽ nói đến chuyện chính, hiện tại muốn anh ăn sơn hào hải vị gì anh cũng ăn không vào nổi  .

 

Cao An An mặc kệ ánh mắt áp lực phía đối diện , chỉ cúi đầu nhanh chóng ăn cơm, cô muốn ăn xong cho nhanh, bệnh của Cao Đông Thành chỉ có thể ăn rất ít, rất nhanh sẽ ăn xong rồi, mà khi hắn ăn xong rồi, những người khác sẽ không thể tiếp tục ăn nữa . Bởi vậy vì có thể ăn no, cô đều cố gắng ăn rất nhanh.

 

Quả nhiên, không đến một phút Cao Đông Thành liền ăn xong  . Cao An An nhanh chóng lau miệng, “Ngài muốn uống gì?”

 

” Vẫn như lúc thường đi” Cao Đông Thành nói.

 

Cao An An hiểu rõ, bình thường hắn hay uống trà râu ngô, nó rất thích hợp bệnh nhân tiểu đường , có thể giảm huyết áp.

 

Chờ Cao An An đi đến phòng pha trà, Tứ Phương lập tức đặt câu hỏi, “Cao tiên sinh bây giờ chúng ta có thể nói chuyện chính được chưa?”

 

Cao Đông Thành cười, “Đương nhiên có thể “

 

Tứ Phương chỉ chỉ Lại Vũ bên cạnh, “Tôi đã giới thiệu qua, vị này chính là anh trai Lại Văn ,Lại Vũ, tối hôm nay, chúng tôi đã chuẩn bị hàng mẫu, lập tức đi làm xét nghiệm DNA.”

 

Cao Đông Thành quét mắt qua Lại Vũ một cái, “Tôi có bạn ở cơ quan kiểm tra đo lường chuyên nghiệp, đưa cho hắn tốc độ sẽ nhanh một chút.”

 

Tứ Phương lắc đầu, “Cao tiên sinh, ngài đương nhiên biết như vậy không có khả năng , để làm cho hai bên tin phục, chúng ta sẽ dùng người thứ ba kiểm tra đo lường chuyên nghiệp .”

 

Cao Đông Thành cũng không nói gì , trước mắt An An chắc chắn sẽ tin vào một người thứ ba hơn , dù sao cô đã muốn biết đáp án tin phục, hắn cũng không có biện pháp ngăn cản cô quyết tâm muốn làm rõ thân thế của mình .

 

Tứ Phương nói, “sau khi so sánh mẫu DNA xong , tôi sẽ lập tức đón Lại Văn về nhà.”

 

Cao Đông Thành không khách khí nói, “Không có khả năng.”

 

Tứ Phương nở nụ cười, “Xin hỏi Cao tiên sinh, vì sao không có khả năng?”

 

Cao An An vừa vặn bưng trà đi tới, cô nghe thấy lời cuối của câu chuyện, liền biết bọn họ đang thảo luận chuyện của mình , không khỏi hỏi một câu, “Các ngươi đang nói cái gì không có khả năng?”

 

Cao Đông Thành nhận chén trà trong tay cô , “Chúng ta đang ở nói chuyện của cô , Hạ tiên sinh vừa mới nói, sau khi có kết quả DNA sẽ đưa cô lập tức về Vĩnh Châu, tôi không đồng ý anh ta  làm như vậy, cho dù có kết quả DNA thì sao ? Cô có thể lập tức biến thành người trước kia sao? Không có khả năng. Cô đã quen ở nhà này , đã quen cuộc sống này , quen thuộc công việc  , thích ứng với thân phận trước mắt, nếu tùy tiện trở về Vĩnh Châu, đối với cô chính là tra tấn quá lớn. Huống chi, lúc trước cô vì sao lại rơi xuống nước?” Cao Đông Thành chỉ vào Tứ Phương, “Hắn lúc ấy khẳng định đối với cô làm chuyện không thể tha thứ được , trong lòng cô mới có thể nhất thời luẩn quẩn muốn nhảy sông, như vậy lúc trước cô không thể tha thứ cho anh ta , hiện tại cô có thể tha thứ sao?”

 

Cao An An nhất thời sửng sốt, không biết nên đáp lại như thế nào, đối với chuyện không còn trí nhớ trước kia, cô cũng không biết lúc ấy vì sao cô lại rơi xuống nước, Tứ Phương thật sự làm chuyệnkhông thể tha thứ sao? cô một chút cũng không nhớ được. Cô nhất thời có chút sợ  hãi, nếu là thật , vậy cô làm sao bây giờ?

 

Tứ Phương nhìn thoáng qua Lại Vũ bên cạnh, thở dài một hơi, trầm mặc mà chống đỡ. Tuy rằng anh lúc nào cũng đều hy vọng Lại Văn khôi phục trí nhớ, nhưng anh lại không hy vọng cô nhớ lại chuyện cuối cùng kia , nó sẽ thương tổn cô .

 

Cao Đông Thành thừa thắng xông lên, “Các ngươi thương tổn cô ấy,  còn không để  cô ấy có một cuộc sống mới sao?”

 

Tứ Phương cắn chặt răng, không khách khí đáp trả , “Tôi cùng Lại Văn trong lúc đó có khúc mắc gì, còn không phiên tới Cao tiên sinh bình phẩm , khoa tay múa chân, chuyện của chúng tôi , chúng tôi sẽ tự giải quyết. Xin hỏi Cao tiên sinh, Lại Văn hiện tại phải dùng thân phận giả để sống, ăn nhờ ở đậu, nơm nớp lo sợ, đây là cuộc sống cô ấy mong muốn sao? Còn nữa, anh lại đem chúng tôi ,những người thân yêu của cô ấy đặt ở vị trí nào chứ , tôi dựa vào cái gì lại để người mình yêu nhất chịu cảnh tình nhân của anh tra tấn chứ ?”

 

Cao Đông Thành uống một ngụm trà, đưa tay vỗ mu bàn tay Cao An An, “Chỉ cần An An muốn lưu lại, mấy người phụ nữ đó , tôi sẽ cho họ lập tức cút đi.”

 

Tứ Phương nheo mắt lại, “Cao tiên sinh đối với tình nhân của mình còn như vậy , sau khi chuyện của tôi qua đi , lại càng không quan tâm đến Lại Văn ” anh đưa tay gõ mặt bàn, “Mặt khác, mời để tay Lại Văn ra , lập tức, lập tức.”

 

Cao Đông Thành âm trầm cười cười, cũng không có đem lời nói của anh để vào mắt. Ngược lại Cao An An nhìn thấy hai người giương cung tuốt kiếm, không khí khẩn trương như vậy, liền rút tay về , cào cào vào tóc. Cô cũng không biết Cao Đông Thành sao lại làm như vậy , đột nhiên nắm tay cô, chuyện này lần đầu tiên hắn làm như vậy.

 

Cao An An nhìn sắc mặt hai người đều không tốt vội nói, “Chờ có kết quả DNA rồi nói sau được không?”

 

Cao Đông Thành hôm nay đi Vĩnh Châu, tự nhiên biết kết quả DNA đối với hắn bất lợi, hắn hy vọng Cao An An hoàn toàn hiểu rõ lập trường của hắn, “Mặc kệ kết quả như thế nào , tôi vẫn muốn cô ở đây , lúc cô mất đi trí nhớ , phải đi về đâu ? Hơn nữa công việc của cô là từ đâu? Tôi bỏ nhiều thời giờ như vậy, nhiều tinh lực như vậy, chính là muốn bồi dưỡng cô, chẳng lẽ cô muốn lại muốn đi sao ?”

 

Tứ Phương ngược lại nói , “Lại Văn muốn đi đâu, còn không tới phiên anh có ý kiến.”

 

Cao Đông Thành nói, “Chúng ta ai có ý kiến đều không quan trọng , quan trọng nhất là ý kiến Cao An An  ” hắn quay đầu thân thiết nhìn Cao An An, “An An, ý kiến của cô là sao ? Cô  sự định làm gì bây giờ?”

 

Cao An An xem xét Tứ Phương, lại nhìn Cao Đông Thành, cô khó xử nói, “Mặc kệ kết quả thế nào, bây giờ tôi vẫn ở  Đông hải.” Cô nói như vậy, chính là không thể xác định mình vì sao lại rơi xuống nước rốt cuộc đã xảy ta chuyện nghiêm trọng gì , về phương diện khác, Cao Đông Thành bồi dưỡng cô lâu như vậy, cho cô cơ hội tốt như vậy, giúp cô nhiều như vậy , cho dù quyết định phải về Vĩnh Châu, công việc bên này cũng phải bàn giao lại mới được , còn phải tìm một y tá cẩn thận khác, chiếu cố thân thể hắn.

 

Cao Đông Thành giương khóe miệng, cảm thấy vui sướng giống như thắng lợi, Cao An An ở Đông Hải một ngày, hắn liền có một ngày cơ hội, hắn tin tưởng hắn có thể thay đổi quyết định tương lai của Cao An An . Hắn không để ý biểu tình phức tạp Tứ Phương, vui vẻ đứng lên gọi người  ”Chu Quân, Hạ tiên sinh phải đi , mau giúp tôi tiễn khách.”

 

Chu Quân vội đứng  bên Tứ Phương cúi người , “Hạ tiên sinh, mời ngài !”

 

Tứ Phương nhắm mắt , nhẹ nhàng lắc đầu, biểu tình đã không thể khống chế có chút  dữ tợn. Nhưng cuối cùng, anh cái gì cũng chưa nói.

 

Trước khi đi anh lấy một hộp nhỏ giữ lạnh , bên trong hộp đựng mấy trái cà chua nho nhỏ đỏ hồng tươi ngon , anh đi đến trước mặt Cao An An, đưa hộp giữ lạnh cho cô , “Cho em  , ăn rất ngọt.”

 

Cao An An khiếp sợ ngây ngẩn cả người, Tứ Phương vỗ vỗ hai má của cô , gửi cô một khuôn mặt tươi cười đầy dịu dàng .


Mùa hoa rơi gặp lại chàng _C47


Mùa hoa rơi gặp lại chàng 

Thục khách

Chương 47: Làm bạn nhân gian

Edit:Qu33njc3

 

Thời tiết cuối xuân, cánh hoa rụng đầy , bông Liễu bay tả lả theo làn gió , đúng là thời điểm tốt để ra ngoài du ngoạn. Bên trong vườn du khách so với ngày thường càng đông hơn , hoa Sơn Trà là điểm sáng lớn nhất trong cả khu vườn, các loài hoa được điểm xuyết thêm bằng màu xanh của lá cây, màu xanh của lá tựa như những ngọn sóng trên mặt nước, cao ngất diễm lệ. Thỉnh thoảng tiếng vỗ tay nổi lên bốn phía, nơi này đang tổ chức một chương trình triển lãm hoa rất long trọng .Edit:Qu33njc3

 

Một chậu hoa không mấy trân quý lại được đặt ở bên cạnh chậu hoa Hồng Trà ,Hồng Linh đứng thẳng dậy , không ngờ bị người đứng phía sau đụng phải, liền đứng không vững ngã trên đất.

 

“Đi đường không có mắt sao?” Người mặc màu đen tây trang đứng bên cạnh quát lớn.

 

“Có người có ánh mắt còn đụng phải tôi .” Hồng Linh cãi lại

 

Người nọ bị mắng tức nghẹn .

 

“Quên đi, cẩn thận một chút, có bị thương hay không ?” người đụng phải nàng lúc trước bỗng nâng nàng dậy, đó là một nam nhân trẻ tuổi tuấn tú , mặc tây trang màu xám đơn giản , mắt phượng mỉm cười, mở hồ lộ vẻ uy nghiêm cùng cao quý, bị hắn nói như thế, người mặc tây trang màu đen bên cạnh đang muốn phát tác lập tức câm miệng .

 

Giống như đã từng gặp ở đâu đó. . . Hồng Linh ngây người một chút, thấy phía sau hắn còn đi theo vài người, biết đối phương lai lịch không nhỏ, sợ lời nói vô lễ của mình không cẩn thận bị trách phạt , vì thế thay đổi một chút hạ bớt giọng nói xuống : “Cổ chân tôi hình như bị trặc  .”

 

Hắn mặt nhăn nhíu mày, nhìn người mặc tây trang màu đen bên cạnh nói: “Đưa nàng đên bệnh viện .”

 

Thấy thái độ của hắn rất tốt , Hồng Linh tự giác trách mình vừa rồi mắng lầm người, vội vàng nói : “Cám ơn, tôi phải xưng hô như thế nào đây ?”

 

Người mặc tây trang màu đen nghiêm mặt đưa danh thiếp qua .

 

Danh thiếp mạ bằng vàng chói lọi  , Hồng Linh chỉ chú ý đến mặt chữ, thì thào nhớ kỹ: “Vu Cẩm.” Nhớ xong lại nhíu mày, cố gắng nghĩ kỹ lại , “Ta hình như đã nghe qua. . .”

 

“Hẳn là đã nghe qua.” Hắn mỉm cười, ánh mắt rời xuống tay nàng, “Cố Hồng Linh, làm việc ở Thiên Hòa phải không ?”

 

Mới vào công ty chưa đến hai tháng, vẫn nỗ lực để đối phó với nhiều vấn đề , khi công việc đi vào quỹ đạo, khó có thời gian đi xem một cuộc triển lãm về hoa cho khuây khỏa như thế này  , Hồng Linh nhìn thẻ nhân viên trong tay nói  ”Ách, đúng vậy.”

 

Hắn gật đầu nói: ” Ta cũng làm việc ở Thiên Hòa  .”

 

Trong trí nhớ, toàn bộ người trong tập đoàn Thiên Hòa hình như chỉ có một người họ Vu , kia. . . Kia. . Kia không phải tuổi trẻ đầy hứa hẹn, đẹp trai giàu có , chỉ lộ mặt một lần ở hội nghị tháng trước sao , khiến cho toàn bộ nhân viên nữ trong công ty trở thành những bà cô háo sắc … tổng tài đại nhân đây sao?

 

Hồng Linh lau mồ hôi, lập tức nhịn đau bày ra vẻ mặt hào phóng nén chịu khổ trong lòng  ”Thật ra chỉ bị trẹo một chút thôi , cũng không có gì ghê gớm cả , tôi vẫn có thể đi được .”

 

Người mặc tây trang màu đen đồng ý, nhắc nhở hắn: “Lục tiểu thư còn đang chờ .”

 

“Nếu đang ở Thiên Hòa, nhân viên bị thương thì không thể mặc kệ được .” Nhìn ra sự ngượng ngừng của nàng, hắn trêu chọc hai câu, dặn dò người mặc tây trang màu đen: “Không bằng như vậy, ta đi trước, ngươi đưa nàng đến bệnh viện kiểm tra qua một chút .”

 

Người mặc tây trang màu đen bất đắc dĩ không biết phải làm sao , đành kiên trì đỡ Hồng Linh bước đi.

 

Đi ra vài bước, đột nhiên không hiểu vì sao tim Hồng Linh đập mạnh và loạn nhịp, vội quay đầu nhìn lại , quả nhiên đối diện với tầm mắt của hắn.

 

Đó là một đôi mắt phượng ôn nhu, đang tựa tiếu phi tiếu(tựa như cười lại như không cười ) nhìn nàng, ánh mắt sáng như mặt trời, khiến những bông hoa rực rỡ bên cạnh cũng ảm đạm thất sắc.

 

Trong rừng hoa Sơn trà, gặp lại cười.

 

Ta muốn độ nàng thành tiên, lại bị nàng độ thành người .

 

( Hoàn )

( Cuối cùng bộ truyện cũng kết thúc rồi ,…hihihi Cảm ơn tất cả các nàng đã ủng hộ trong thời gian qua ,những lời động viên của mọi người chính là động lực lớn nhất để ta hoàn truyện và cho ra những bộ tiếp theo . cảm ơn mọi người rất nhiều . )

 


Năm mươi thước thâm lam_C57


Năm mươi thước thâm lam_C57

Edit;Qu33njc3

Khi Tứ Phương cùng Vương thúc đến nhà Cao Đông Thành đã là buổi tối 9 giờ rưỡi.

 

Bảo vệ  chặn họ lại  “Các ngươi tìm ai?”

 

Vương thúc lên trước Tứ Phương nói, “Chúng tôi tìm tiểu thư Cao An An “

 

Bảo vệ đột nhiên cảnh giác đánh giá bọn họ vài lần, “Xin lỗi, Cao tiểu thư không ở đây .”

 

Tứ Phương âm trầm nhìn người bảo vệ này, “Vậy cô ấy ở đâu ?”

 

Bảo vệ nói, “Cao tiểu thư đã ra ngoài , còn chưa trở về.”

 

Tứ Phương truy vấn, “Cô ấy đi đâu  ?”

 

Bảo vệ nói cho có lệ “Chúng tôi chỉ là nhân viên thôi , không biết cô ấy đi đâu  ”

 

Tứ Phương nhìn sắc mặt miễng cưỡng của hắn, “Tôi muốn tìm Cao Đông Thành tiên sinh.”

 

Bảo vệ sửng sốt một chút, cấp trên đã dặn dò nếu có người hỏi Cao tiểu thư thì nói cô ấy không ở đây , nhưng cấp trên lại không dặn nếu có người tìm Cao tiên sinh thì phải  làm sao ?

 

Bảo vệ nghĩ nghĩ nói, “Các ngươi ở đây chờ một chút, tôi vào nhà xem tiên sinh có ở nhà không .”

 

Tứ Phương nhếch  miệng, trào phúng cười cười.

 

Bảo vệ chạy nhanh vào tìm Chu Quân, Chu Quân vỗ vỗ trán, “Ngu dốt , còn hỏi cái gì, đã nói Cao tiên sinh không ở đây .”

 

Bảo vệ lấy được chỉ thị, nhanh chạy ra . Vừa đến đại sảnh , liền thấy một già một trẻ ,hai người đàn ông đã đứng ở đại sảnh . Bảo vệ kinh hoảng kêu, “Các ngươi sao lại tự tiện xông vào, không phải đã nói rồi sao, Cao tiểu thư không ở đây , Cao tiên sinh cũng không có ở nhà.”

 

Bảo vệ chạy tới cản Tứ Phương, nhưng lại không cản nổi, Tứ Phương một tay ném hắn tới một góc đại sảnh. Bảo vệ bị ném mạnh đụng vào tường , phát ra tiếng vang thật lớn.

 

Phòng khách phát ra tiếng động thật lớn làm kinh động đến rất nhiều người, người hầu ở lầu một tránh ở một góc chỉ trỏ, mọi người cũng ở hành lang lầu hai nhô đầu ra xem náo nhiệt.

 

Cao An An từ trong phòng đi ra, nhìn thấy một đám phụ nữ ở hành lang lầu hai líu ríu, cô tò mò nhìn xuống đại sảnh dưới lầu, vừa thấy người không khỏi ngây ngẩn cả người, hắn, hắn, hắn vì sao ở trong này?

 

Cao An An vội vàng chạy xuống lầu, mấy người phụ nữ ở lầu hai thấy  cô hoang mang bối rối xuống chạy, đều hưng phấn chỉ trỏ, vui sướng khi người gặp họa vui cười, “Gian phu tìm đến nhà rồi …”

 

Tứ Phương thấy Lại Văn chạy xuống , tảng đá trong lòng như rơi xuống, cô vẫn khỏe mạnh , tự do , xem ra người kia cũng không gây khó dễ gì cho cô .

 

Cao An An bước chậm đến trước mặt Tứ Phương, “Sao lại tới đây  ?” Hắn buổi sáng đánh lái xe,bảo vệ Cao Đông Thành còn muốn tìm hắn tính sổ, hắn sao lại xông vào đây , mấy người bảo vệ tìm hắn tính sổ thì làm sao bây giờ? Cao An An âm thầm sốt ruột, cau mày .

 

Vương thúc thấy Tứ Phương có điểm ngơ ngác , vội vàng nói, “Tứ Phương vừa gọi điện thoại cho cô , điện thoại của cô đột nhiên tắt máy , Tứ Phương cực kỳ lo lắng, nghĩ cô đã xảy ra chuyện gì, cho nên chúng tôi mới tới đây xem sao ,  quấy rầy đến cô rồi  .”

 

Cao An An cảm thấy nghi ngờ,  cô mở to hai mắt nhìn, “Điện thoại của anh hết pin , cho nên điện thoại mới tắt máy , tôi tốt lắm, không xảy ra chuyện gì.”

 

Cô nhìn người đàn ông trước mặt, anh ta vẫn nhìn chằm chằm vào cô , có chút thất thần , biểu tình lại sung sướng . Không biết vì sao, Cao An An cảm thấy trong lòng có một chút chua xót.

 

Cô theo bản năng muốn trấn an người đàn ông này, “Tôi không sao , không có việc gì , anh không cần lo lắng “

 

Tứ Phương gật đầu, “Tốt, bây giờ chúng ta có thể đi ra ngoài được không ?”

 

Cao An An nói, “Ừ, để tôi thông báo cho Cao tiên sinh một tiếng ” Hạ Tứ Phương đánh bảo vệ , bây giờ có đi ra ngoài được hay không , Cao An An phải lên lầu thông bào tình hình với Cao Đông Thành, giúp Tứ Phương nói qua một chút , hy vọng Cao Đông Thành không làm khó cho anh.

 

Tứ Phương nhíu mày, “Ta có thể cùng Cao Đông Thành nói chuyện được không ?”

 

Cao An An khó xử nói, “Đây là việc tư của tôi , tôi muốn tự xác định mình là ai , sau đó mới thông báo cho Cao tiên sinh .” Cao Đông Thành là ân nhân cứu mạng của cô , cũng là quý nhân của cô, đợi khi cô nhớ rõ về thân thế, khẳng định sẽ nói cho hắn , nhưng mà trước mắt, cô không muốn Cao Đông Thành tham gia vào chuyện này. Cô ở đây không phải là một người quan trọng gì , nhưng Cao Đông Thành đối với thân thế của cô lại rất quan tâm , làm cô có một chút bất an.

 

Tứ Phương chưa từ bỏ ý định hỏi , “Không được sao?”

 

Cao An An đang chuẩn bị trả lời nói không được, đột nhiên lầu 3 truyền đến tiếng Cao Đông Thành, “Có thể.”

 

Số người ở đây đều đồng thời ngẩng đầu lên, Cao Đông Thành mặc áo ngủ đứng ở hành lang lầu 3, hắn không nhìn Tứ Phương, chỉ nhìn Cao An An nói, “Dẫn bọn họn đến thư phòng của tôi đi.”

 

Cao Đông Thành đã lên tiếng , Cao An An cũng không có biện pháp ngăn cản , cô nhìn Tứ Phương nói, “Đi thôi.” Đưa anh đến tầng 3 thư phòng Cao Đông Thành.

 

Mở cửa thư phòng ra, Cao Đông Thành đã ngồi trên sô pha . Cao An An mang Tứ Phương đi vào thư phòng, Cao Đông Thành tiếp đón, “Hạ tiên sinh phải không , mời ngồi.”

 

Tứ Phương cũng không kinh ngạc, hắn có thể tra về Cao Đông Thành, Cao Đông Thành đương nhiên cũng sẽ điều tra về anh. Như vậy cũng tốt, đi thẳng vào vấn đề.

 

Tứ Phương ngồi xuống đối mặt với Cao Đông Thành, Cao An An đang chuẩn bị đứng ở bên cạnh, bị Tứ Phương giữ chặt, kéo cô đến bên cạnh . Cao An An dùng sức giãy dụa, bất đắc dĩ Tứ Phương ôm chặt lấy cô , làm cô không thể động đậy. Chờ cô bình tĩnh lại , càng kinh ngạc phát hiện, vòng ôm này lại không hề xa lạ, giống như cô đã từng được anh ôm vào lòng vô số lần như vậy , còn có hương vị trên người anh, cô cũng không bài xích, tất cả đều rất quen thuộc với cô  . Phát hiện này làm cho cô âm thầm kinh hãi, miệng khẽ nhếch ngồi ngây ngốc.

 

Cao Đông Thành nhếch chân lên bắt chéo, cười cười, “Hạ tiên sinh muốn uống gì?”

 

Tứ Phương nói, “Không cần, chúng ta đi thẳng vào vấn đề đi.”

 

Cao Đông Thành nói, “Vậy cũng tốt.”

 

Tứ Phương thẳng chỉ trung tâm, “Anh đã tra qua tư liệu của tôi, hẳn đã rất rõ tôi đối với Lại Văn là ai ” anh ôm chặt Lại Văn, “Cô ấy là vợ tôi, bởi vì chúng ta có một một chút mâu thuẫn, cô ấy vì quá kích động mới xảy ra chuyện , mới bị mất đi trí nhớ, tôi tìm cô ấy đã một năm , thật vất vả mới có thể tìm được rồi. Bây giờ tôi hy vọng lập tức mang cô ấy trở về, nhà của cô ấy không ở đây, nhà của cô ấy ở Vĩnh Châu.”

 

Cao Đông Thành nói một câu, “Chúng tôi cần biết sự thật trước  .”

 

Tứ Phương gằn từng tiếng nói, “Cô ấy là vợ tôi , đây là sự thật.”

 

Cao Đông Thành nở nụ cười, “Chính như lời Hạ tiên sinh, tôi quả thật đã điều tra một ít tư liệu về anh, dù sao buổi sáng chúng tôi nghĩ anh đã  gây khó khăn cho An An, cho nên chúng tôi tất phải biết rõ anh là loại người nào. Ha ha, Hạ tiên sinh là kiêu hùng Vĩnh Châu a, ngưỡng mộ đã lâu. Về phần anh nói, An An là vợ của anh chuyện này còn phải bàn lại,  bởi vì chúng tôi tra xét về vấn đề hôn nhân của anh , anh vẫn chưa kết hôn, không có đăng ký gì  , như vậy , sao có thể nói cô ấu là vợ anh . Còn nói, bây giờ chúng tôi vẫn chưa thể xác định An An chính là Lại Văn theo như lời anh nói , chỉ có thể xác định An An bây giờ bị mất trí nhớ, mạo muội cùng anh trở về, cũng không ổn, chúng tôi căn bản không biết cô ấy trước khi gặp chuyện không may rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì. Hạ tiên sinh, có lẽ anh muốn chê tôi phiền toái , bất quá từ lúc An An ở chung tới nay, tôi đã  coi cô ấy người thân của tôi , tôi cuối cùng nên vì An An suy nghĩ nhiều hơn.”

 

Tứ Phương trầm mặc  ,anh không có biện pháp giải thích cho hắn hiểu , anh cùng Lại Văn trong tình thế nguy hiểm đã phải dùng danh tính giả để đăng ký kết hôn trở thành vợ chồng .

 

“Cao tiên sinh, bây giờ kỹ thuật phẫu thuật thẫm mỹ cực kỳ  phát đạt, nhưng sau khi cấp dưới của tôi tìm thấy cô ấy , kỳ thật đã làm xét nghiệm DNA để đối chứng, Cao An An cô ấy quả thật là Lại Văn.”

 

Cao Đông Thành trong lòng âm thầm cả kinh, bọn họ khi nào đã vượt qua được bảo vệ tiếp cận Cao An An , lại có thể lấy mẫu xét nghiện  DNA đối chứng nữa chứ ?

 

Tứ Phương nói tiếp  ”Nếu Cao tiên sinh không tin lời tôi , Lại Văn còn có một anh trai gọi Lại Vũ, là anh ruột của  Lại Văn, ngày mai hắn sẽ đến Đông hải, đến lúc đó chúng ta lại xét nghiệm DNA một lần .”

 

Tứ Phương thấy Cao Đông Thành vẫn là không nói tiếp, anh đột nhiên đứng lên, hướng Cao Đông Thành cúi người ,Cao Đông Thành cũng là cả kinh, “Làm cái gì vậy?”

 

Tứ Phương nói, “Tôi cực kỳ cảm kích Cao tiên sinh đã có ân cứu mạng với Lại Văn, hơn nữa tri nhân thiện nhậm(biết người khéo dùng) , đối xử với cô ấy rất tốt, nhưng dù sao cô ấy cũng cần phải trở về quỹ đạo cuộc sống của mình , tôi cũng thể rời cô ấy được , hy vọng Cao tiên sinh thông cảm cho chúng tôi .”

 

Lời giải thích chu đáo đến thế , Cao Đông Thành nhất thời cũng không biết nên nói như thế nào , đơn giản không nói nữa , chờ đợi cơ hội thích hợp.

 

Tứ Phương nói, “Lại Vũ ngày mai sẽ tới đây , buổi tối ngày mai tôi tới đây đón Lại Văn.”

 

Cao Đông Thành rốt cục nói chuyện , “Bây giờ nói anh ta là anh trai cô ấy thì còn hơi sớm đấy , buổi tối ngày mai không cần ra ngoài, ở ngay tại nhà của tôi cũng được , tôi sẽ thiết yến khoản đãi đối với mọi người , nếu người gọi là Lại Vũ kia thật sự là anh của Cao An An , tôi cũng sẽ vui vẻ đồng ý .”

 

Tứ Phương nghĩ nghĩ, “Cũng được .”


Năm mươi thước thâm lam_C56


Năm mươi thước thâm lam_C56

Edit:Qu33njc3

Bên kia Cao Đông Thành đang điều tra về Hạ Tứ Phương, mà Hạ Tứ Phương ở bên này buổi tối lại đang tra toàn bộ tư liệu về Cao Đông Thành..

 

Bọn họ đang ở trong một khách sạn gần ngay nhà của Cao Đông Thành. Lúc A vũ từ chiều chạy lại đây, Tứ Phương trước đó dặn chỉ cần mang theo mười người , nhưng khi Vương thúc nhìn đến tư liệu của Cao Đông Thành ,ông lại dặn đem nhân số tăng lên đến 30 người. Toàn bộ khách sạn đã được thuê , mọi người đều cô gắng làm tốt công tác chuẩn bị trường kỳ .

 

Vương thúc đưa tập tài liều dày để ở trước mặt Tứ Phương. Tứ Phương không nói gì, cầm lấy đến một tờ lại một tờ cẩn thận lật xem.

 

Cuộc sống của Cao Đông Thành trải qua , có thể dùng một từ nổi loạn để  khái quát. Hắn sinh ra trong một gia đình cán bộ cao cấp, cha hắn làm đến chức thủ trưởng quân khu, mẹ hắn là phó thị trưởng quản lý vệ sinh, hắn là con trai độc nhất trong nhà. Hắn không học vấn không nghề nghiệp, mười sáu tuổi khi kéo bè kéo phái đánh nhau thành tánh, là khách quen ở cục công an. Hắn thường xuyên ở chung với cùng với đám đệ tử con nhà cán bộ cao khác, tụ tập hút thuốc phiện, chơi bời , cuộc sống trụy lạc không chịu nổi. Có một lần hít thuốc phiện quá lượng, tinh thần lên cao , thiếu chút nữa đã gây án mạng . Cha hắn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đưa hắn quăng đến nước Mỹ, vào quân đội  Mỹ. Ở quân đội không đến nửa năm, lại vì trái pháp luật, đánh nhau bị khai trừ. Sau đó hắn đến New York, cùng một đám đầu đường , nghệ thuật gia lang thang làm bạn, vì nghệ thuật đã trần truồng làm người mẫu kiếm được một ít tiền, miễn cưỡng sống tạm. Cha hắn ở trong nước nghe được tin tức này, phẫn nộ không thôi, bệnh tim đột phát qua đời. Mẹ hắn tận tình khuyên bảo, đau khổ răn dạy , hắn mới rốt cục kết thúc kiếp sống lang thang ở New York, tức giận phấn đấu, thi vào đại học Harvard hệ toán học, hắn học đại học Harvard nhiều năm, mãi cho đến lúc lấy học vị tiến sĩ.

 

Ba mươi tuổi khi hắn định cư ở Mỹ cũng đã cưới một người vợ da đen, cùng năm đó hắn phát hiện mình bị bệnh tiểu đường loại 1, mỗi ngày cần phải tiêm insulin. Hắn cùng người vợ da đen chung sống hai năm, hai người cũng không có con, sau đó ly hôn.

 

Ba mươi ba tuổi , hắn rời nước Mỹ, về nước . Ngành bất động sản lúc đó phát triển rất bấp bênh , hắn lợi dụng nguôn vốn của cha mẹ , nhanh chóng kiêu ngạo bắt đầu sự nghiệp bất động sản của mình . Ba mươi tám tuổi khi hắn bắt đầu xây dựng ngành giải trí Đông Thành như bây giờ . Cũng năm đó , tài phú của hắn đạt tới đỉnh điểm,  trở thành người giàu có nhất thành phố Đông hải.

 

Từ đó sinh hoạt cá nhân hằng ngày của hắn nổi tiếng xa gần, nhà của hắn hằng năm bao dưỡng một lượng tình nhân lớn , để hắn có thể thường xuyên hưởng dụng. Hắn cực kỳ biết tiêu tiền cho phụ nữ , phòng ở, xe hiệu , quần áo hàng hiệu, trang sức , phụ nữ  nghĩ muốn cái gì, hắn liền giúp cô ta mua cái đó, bởi vậy mỗi người đàn bà đều chạy tới nằm dưới chân hắn .

 

Hắn thích mỹ nữ, đối với mấy nàng ngôi sao xinh đẹp cũng cảm thấy rất hứng thú, giới truyền thông thường xuyên chụp được hình hắn cùng nữ ngôi sao hẹn hò. Có một đoạn thời gian hắn thường thường ở trên đầu để giới giải trí, so với ngôi sao còn nổi tiếng hơn . Chuyện nổi tiếng nhất có lẽ là một nữ ngôi sao xinh đẹp nào đó sẽ vì hắn ở cửa nhà tự sát . Nữ ngôi sao thật sự đã chết, chuyện đó lúc ấy cực kỳ náo động.

 

Năm nay hắn bốn mươi tám tuổi, vẫn là gia đình giàu có nhất Đông Hải, nuôi dưỡng một số lượng tình nhân lớn . Người ngoài nhắc đến hắn chỉ có thể bằng những cụm từ : phong lưu, khẳng khái.

 

Tứ Phương sau khi xem xong tư liệu thì đã sau hai giờ  , anh day trán, chau mày. Lại Văn ở bên một người như vậy , không biết nguy hiểm đến mức nào .

 

Vương thúc nhìn tư liệu bổ sung, “Lại Văn là do Cao Đông Thành một lần đi câu cá, vừa vặn cứu lên. Trong tư liệu : Cao Đông Thành rất tín nhiệm Lại Văn, đối với cô giao trọng trách, Lại Văn làm việc cũng không tệ lắm. Có tin tức nói Lại Văn cùng Cao Đông Thành quan hệ rất sâu , nhưng mà  trên thực tế bọn họ không có gì, trước mắt vẫn chưa có bình luận gì thêm .”

 

Tứ Phương không muốn dây dưa đến vấn đề đó, mặc kệ trước mắt như thế bào , về sau Lại Văn phải là của anh  .

“Phòng ở tìm được rồi chứ ?”

 

Vương thúc nói, “Đã  tìm được rồi, ngày mai là có thể chuyển qua.”

 

“Lại Vũ vẫn chưa đáp lời sao?”

 

Lại Vũ cũng cùng đến với bọn A Vũ, A Vũ vốn có thể đến sớm một chút nhưng vì mang theo Lại Vũ , nên chậm chễ một chút .

 

Lại Vũ sau khi tới đây , Tứ Phương phải nói chuyện với hắn ta thật lâu, nói tình huống trước mắt Lại Văn, hy vọng Lại Vũ có thể giúp anh , không cần phải náo loạn . Đương nhiên hắn đáp ứng, chờ xử lý chuyện bên này thật tốt , anh có thể thả hắn ra . Đối với việc bị nhốt năm , đối với Lại Vũ mà nói, việc này quả thật rất mê người, nhưng hắn lại không lập tức đáp ứng, có lẽ hắn cực kỳ mâu thuẫn, vì tự do, vì Lại Văn, hắn quả thực có thể giúp đỡ , nhưng cứ nghĩ đến Hạ Tứ Phương giam hắn một năm, hắn lại cực kỳ hận.

 

Sau khi Vương thúc ra ngoài , Tứ Phương cầm điện thoại trên bàn gọi cho Lại Văn.

 

Chờ một lát mới có người nhận  . Tứ Phương vội vàng hỏi, “Là Lại Văn sao?”

 

Bên kia dừng một chút mới nói, “Tôi là Cao An An “

 

Tứ Phương cũng không quan tâm nhiều, anh vội vàng hỏi, “Em bây giờ có thể ra ngoài không ? Chúng ta có thể gặp mặt được không ?”

 

Cao An An nói, “Bây giờ sao? Không phải anh nói tôi còn một người anh sao ? tôi có thể gặp anh ta chứ ?”

 

Tứ Phương thực sự hận Lại Vũ vẫn không chịu hợp tác , bây giờ chỉ có thể lừa Lại Văn, ” Ngày mai hắn sẽ tới , hôm nay chúng ta ngồi nói chuyện trước được không?” Hy vọng Lại Vũ có thể nhanh chóng nghĩ thông suốt, bằng không ngày mai anh nhất định sẽ nghĩ biện pháp buộc hắn ta phải đi vào khuôn khổ.

 

Cao An An nghĩ hỏi, “Chúng ta gặp nhau ở đâu ?”

 

Tứ Phương trong lòng vui vẻ, vội vàng nói, “Anh tới đón em , em đợi một chút, anh tới ngay đây  .”

 

Tứ Phương nói xong nhưng lại không nghe thấy đối phương đáp lại, ” Alo ? Alo? Lại Văn? Alo?”

 

Điện thoại bên kia vẫn không có phản ứng Tứ Phương lại sốt ruột gọi vài tiếng, điện thoại đột nhiên bị ngắt .

 

Tứ Phương vội vàng gọi lại  ,điện thoại đối phương lại tắt máy .

 

Tứ Phương nhất thời ngây ngẩn cả người, là điện thoại hết pin sao ? Phải không? Anh không thể ngăn mình miên man suy nghĩ, là điện thoại không điện được ? hay là bị người khắc ngắt ?

 

Anh gọi lại lần nữa, vẫn bị tắt máy. làm sao bây giờ? Anh vừa xem qua tư liệu của Cao Đông Thành, cảm thấy lo lắng cho cô .

 

Anh mở ngăn kéo , lấy khẩy súng trong ngăn kéo ra, rồi gọi Vương thúc.

 

“Làm sao vậy Tứ Phương?”

 

Tứ Phương lo lắng nói, “Tôi mới gọi điện thoại cho Lại Văn, bên kia đột nhiên tắt điện thoại “

 

“Có thể điện thoại hết pin ? Vương thúc nói.

 

“Có lẽ nhưng tôi không thể không lo được  ”

 

Vương thúc hiểu anh , biết anh lo lắng cái gì

 

Vương thúc thấy anh cầm súng ,vẻ mặt lo lắng đi tới đi lui, hỏi, “bây giờ làm sao?”

 

Tứ Phương cúi đầu nghĩ nghĩ nói, “Kêu A Vũ mang theo người , chúng ta tới nhà Cao Đông Thành một chuyến.”

 

Vương thúc cả kinh, “Như vậy có được không?”

 

“Không có gì không được , Lại Văn vốn là vợ tôi , tôi đi tìm vợ , bọn họ dựa vào gì mà có ý kiến chứ ?”

 

“Nói là nói như vậy , nhưng mà bây giờ Lại Văn không nhớ cậu , chúng ta bây giờ đi qua, sẽ bị trở thành người lạ xâm nhập bất hợp pháp , sẽ gây cho Lại Văn ấn tượng không tốt . “

 

Tứ Phương khẳng định nói, “Không, Lại Văn đã tin tưởng tôi  ” sau đó lại nói, “Cứ làm như vậy đi, chú không cần đi cùng,  chỉ cần gọi A Vũ là được  .”

 

Vương thúc không đồng ý, “Tôi đi cùng các cậu .”Ông lo lắng Tứ Phương vừa thấy Lại Văn, lại không khống chế được cảm xúc, sẽ gây ra chuyện không nên .

 

Tứ Phương biết không lay chuyển được Vương thúc, cũng không lãng phí thời gian, “Vậy gọi mọi người chuẩn bị một chút, tôi và chú đi vào, những người khác ở ngoài .”

 

Vương thúc gật đầu, đi dặn dò A Vũ và các huynh đệ chuẩn bị vũ khí, sau đó đường dẫn.


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 92 other followers